Làm sao để thoát ra khỏi “bóng đen”?
Có một gã đã bám theo tôi như 1 cái bóng đen suốt từ sáng đến tối, ám ảnh cả trong giấc ngủ, đó là “cô đơn”.
Tôi đã có lúc muốn chấp nhận sống chung với nó rồi nhưng không thể kéo dài tình trạng thiếu “ánh sáng và màu sắc” này nữa.
Trước đây, tôi dễ kết bạn, nhiều người biết đến tôi dù tôi không có ngoại hình hay thành tích nổi bật, tuy nhiên tôi không thể ở lại trong lòng một người quá lâu. Các mối quan hệ đến với tôi quá chóng vánh và mong manh. Đơn giản vì tôi không kiên trì và tốn công duy trì nó, để thời gian làm những việc mình thích có phải thú vị hơn không, hơn là phải bận tâm họ thích gì, cuộc sống họ ra sao. Ngay cả việc chào hỏi và bắt chuyện với bạn bè khi đến trường đối với tôi cũng là một việc khá xa xỉ. Tôi chỉ nghĩ đơn giản là mình không cần quá nhiều trong số họ, ai nhớ đến tôi thì tôi vui vẻ lại, ai gợi chuyện thì tôi đáp lại. Tôi không chủ động bắt chuyện với ai ngoại trừ nhóm bạn thân của mình và lấy họ làm chỗ dựa an toàn.
Tôi đã dần chấp nhận việc mình không có nhiều bạn bè và rồi số người đón nhận tôi vào cuộc sống của họ vơi dần. Những người trước đây gặp tôi luôn tỏ ra vui vẻ, bặt thiệp giờ đây cũng ngán ngẩm khi phải hỏi đến tôi. Đơn giản vì ai cũng thích người nhiệt tình với họ, có ai đủ kiên nhẫn để vun đắp cho mối quan hệ một chiều. Lúc đầu, tôi không nhận ra vấn đề nằm ở bản thân mình đến lúc vấn đề ngày càng nghiêm trọng hơn, tôi sống lạnh lùng và thờ ơ hơn, ngay cả đến nhóm bạn thân tôi cũng ít bông đùa hơn, ít chú tâm hơn khi trò chuyện. Và cuối cùng là đối với bản thân tôi, tôi tự đánh giá thấp nhu cầu chia sẻ của mình vì ngại phải thay đổi. Tôi chỉ nghĩ đơn giản là tôi vẫn ổn, tôi quen với việc tự giải quyết những vấn đề của riêng mình, việc có ai đó ở bên cạnh hay không chẳng hề gì cả. Tôi đã vô tình xây một bức tường ngăn cách mình với mọi người, tôi cảm thấy sợ phải nói với ai đó vì tôi không nghĩ ra điều gì khiến họ hứng thú nói với mình cả, vi thế tôi luôn là người ngoài cuộc trong hầu hết các cuộc trò chuyện
Trước nay tôi chỉ nghĩ đến cảm nhận của riêng mình nên cũng mất dần những sợi dây liên kết với mọi người, giữa tôi và họ không có mối quan tâm chung, tôi không biết nói những điều họ thích nghe, hoặc chỉ đơn giản tôi không hiểu họ vì tôi đã không kiên nhẫn để hiểu họ. Có quá muộn không khi mãi đến giờ tôi mới nhận ra người ta chỉ thích nói chuyện hơn với người thấu hiểu họ, để họ thấy mình trở nên quan trọng.
Nhưng việc một người đã quen với sự cô đơn quá lâu nếu muốn có thể hòa nhập trở lại thực sự không đơn giản, mọi người đã nhận ra tôi với khuôn mặt lạnh tanh và vẻ thờ ơ nên họ nghĩ tôi không cần họ, làm sao tôi có thể góp vào những câu chuyện thân thuộc của tụi bạn khi mà hiểu biết của mình về chúng nó chỉ dừng lại ở cái tên và quê nó ở đâu.
“Họ có chấp nhận mình không” luôn là một câu hỏi ngăn trở tôi can đảm thay đổi. Tôi cũng biết mình phải thay đổi nhưng thật sự phải vượt qua khó khăn này như thế nào đây?



1 nhận xét